Vụ họp lớp đang gây tranh cãi ầm ĩ trên MXH: Vượt ranh giới trắng trợn không đáng sợ bằng sự đồng lõa tập thể

Tôi đã phải xem lại đoạn clip họp lớp đang gây xôn xao trên mạng đến lần thứ hai, chỉ để chắc chắn rằng mình không hoa mắt. Những gì xuất hiện trong đó phản cảm đến mức nhiều người phải thốt lên: “Có phải AI không?”. Nhưng không, đó là hình ảnh thật, con người thật và hành vi thật.

Một buổi họp lớp, vốn được kỳ vọng là dịp ôn lại kỷ niệm, gặp gỡ bạn bè cũ, lại biến thành nơi phô bày những hành vi vượt quá mọi giới hạn. Giữa bàn tiệc, một người đàn ông ghì một người phụ nữ xuống hôn môi. Người phụ nữ cười, những người xung quanh cũng cười. Không ai can thiệp, không ai tỏ vẻ khó chịu. Tất cả đều đã ở tuổi trung niên, độ tuổi không thể biện minh bằng hai chữ “bồng bột”.

Là một người vợ, từng nhiều lần đi họp lớp và cũng chưa bao giờ ngăn cản chồng tham gia những cuộc gặp như vậy, tôi không thấy rùng mình vì một nụ hôn. Thứ khiến tôi lạnh người chính là sự đồng thuận của cả tập thể. Bởi điều đang diễn ra không còn là phút giây bốc đồng, mà là một hệ giá trị lệch chuẩn được cả căn phòng mặc nhiên chấp nhận.

Buổi họp lớp đang gây náo loạn mạng xã hội

Nhiều người quy trách nhiệm cho họp lớp. Nhưng theo tôi, cách quy kết đó sai ngay từ đầu. Họp lớp không có lỗi, vấn đề nằm ở những con người bước vào cuộc gặp với một tâm thế sai lệch. Nếu ai đó còn ý thức rõ mình là vợ hay chồng của người khác, họ sẽ tự biết dừng lại, dù là trong men rượu, tiếng cười hay những cái chạm được ngụy biện là cho vui.

Trong đoạn clip ấy, không ai dừng lại: không người đàn ông, không người phụ nữ, cũng không một “khán giả” nào xung quanh. Điều đó cho thấy ranh giới đã bị xóa nhòa từ rất lâu, chứ không phải chỉ tại khoảnh khắc máy quay được bật lên.

Có người nói rằng: “Chỉ sau một buổi họp lớp mà hai gia đình tan vỡ”. Nghe thì nặng nề, nhưng thực tế, gia đình không sụp đổ vì một buổi họp, hôn nhân cũng không đổ vỡ chỉ vì một nụ hôn trước đám đông. Nếu một cú trượt như thế đủ làm tất cả sụp xuống, thì sự thật là nền móng đã rạn nứt từ trước.

Khi một người bước vào hôn nhân nhưng vẫn giữ tâm thế chơi được, vui được, quá lên chút cũng chẳng sao, thì họp lớp chỉ là cái cớ. Không phải họp lớp thì sẽ là tiệc sinh nhật, không sinh nhật thì là chuyến công tác. Không có hoàn cảnh nào vô tội nếu con người đã sẵn sàng vượt qua giới hạn.

Điều đáng buồn hơn cả chính là tiếng cười của đám đông trong đoạn clip. Tiếng cười ấy không hề vô hại. Nó hợp thức hóa cái sai, ngầm gửi đi thông điệp: “Không sao đâu, ai cũng vậy cả”. Và chính sự dễ dãi mang tính tập thể đó mới là điều đáng sợ nhất, bởi nó dạy người ta coi nhẹ hôn nhân của chính mình và của người khác.

Họp lớp không đáng sợ. Thứ đáng sợ là những con người đã lớn tuổi nhưng chưa từng trưởng thành về trách nhiệm. Khi ý thức lệch lạc gặp một không gian đủ lỏng lẻo, bi kịch không còn là tai nạn, mà trở thành kết cục tất yếu.

Gia đình tan vỡ không bắt đầu từ một buổi họp. Nó khởi nguồn từ khoảnh khắc con người tự cho phép mình bước qua ranh giới, rồi tự trấn an: “Chỉ vui một chút thôi mà”.

T.Hà (Theo Thời Trang Vàng)